Từ một người đọc trẻ thích đọc truyện của người viết trẻ… – Võ Tuấn Thành

Cách đây vài tuần Lưu Quang Minh có gửi tôi xem bản thảo tập truyện ngắn Những tâm hồn đồng điệu và mong nhận được lời chia sẻ, cảm nhận của tôi trong vai trò một độc giả. Ban đầu thì tôi hơi ngại và sợ vì mình không đủ sức để viết. Nhưng rồi sau đó tôi thấy vui khi Minh tin tưởng vào khả năng “nghiệp dư” của tôi. Trong vòng một ngày tôi “ngốn” hết đống truyện ngắn ấy với vẻ ham thích thực sự và tôi đã viết. Viết không phải vì sự tỉnh táo và chuyên nghiệp của mình, tôi không dám tự nhận vì điều đó. Tôi chỉ viết theo những gì trái tim tôi mách bảo. Trái tim của một người trẻ trải nghiệm với những tác phẩm của người trẻ, có chăng, đó là sự đồng cảm của Những tâm hồn đồng điệu.

Nếu ai bảo tôi thiển cận và ngang tàng thì tôi đành chịu vì nó là một phần cá tính của tôi. Tôi quan tâm những điều tôi thích, tôi làm những điều tôi thích và đọc những quyển sách tôi thích. Tôi thích đọc những tác phẩm văn học nước ngoài hiện đại, vì tính cá nhân trong mỗi tác phẩm, mỗi nhân vật đều được biểu hiện rõ nét, sâu sắc và không kém phần hóm hỉnh. Mọi thể loại từ tình cảm đến phiêu lưu, từ thực tế đến kỳ ảo, từ trinh thám đến kinh dị, tôn giáo, chính trị hay khoa học… Miễn sao nó “gây choáng” cho tôi từ những trang đầu tiên là tôi sẽ mê tít.

Nhưng nghe ra có vẻ “xử ép” với văn học trong nước thì phải, điều đó cũng không có gì làm lạ khi đa số những tác phẩm văn học đương đại thường ít gây “ấn tượng” cho tôi ngoại trừ một số ít tác giả, tác phẩm đã gieo vào lòng tôi một cảm giác kỳ lạ. Với Nguyễn Nhật Ánh là nỗi nhớ về quá khứ, là kí ức về Cô gái ngày hôm qua để rồi bồi hồi được Xin một vé đi tuổi thơ. Với Nguyễn Ngọc Thuần là Một thiên nằm mộng bay bổng trong giấc ngủ hồn nhiên, là một đôi mắt bé con Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ để nhẹ nhàng bước vào một thế giới trẻ con trong trẻo như một chồi non đang hé nụ trên cành và ngân vang những giai điệu lạ lùng của cuộc sống. Với DiLi là một “phù thủy” trên giá sách với lối kể truyện đầy ma mị, huyền hoặc mang người đọc lang thang vào thế giới tâm linh đầy màu sắc rùng rợn, thấm đẫm nỗi buồn và nước mắt, đi từ bí ẩn này sang những bí ẩn khác trong Bức tranh và ngôi nhà cổ để rồi khi kết thúc kéo đến ta phải thét lên rằng: “Trời ơi! Sao lại như vậy…” trong sự hụt hẫng, bàng hoàng và nuối tiếc.

Nhưng có lẽ với những tác phẩm của Lưu Quang Minh, tôi lại cảm thấy có một điều gì đó khác-lạ khác. Một điều gì đó vừa lạ lại vừa quen, giản dị chân thành mà sâu sắc. Mỗi truyện ngắn của Minh là một tấm gương khi ta đọc như thể ta đang “soi” thấy chính mình, cuộc sống mình, mọi thứ đang thay đổi xung quanh mình. Đơn giản nhưng cũng làm cho ta phải đắn đo suy nghĩ, mủi lòng. Đó là phong cách truyện ngắn của Lưu Quang Minh, truyện ngắn của “tên bán sách Lưu Quang Minh” không cầu kì hoa lệ, không ướt át diễm tình nhưng cũng đủ khắc sâu vào lòng những ai biết đồng cảm. Minh quan sát để rồi khắc họa, Minh cảm để rồi đắn đo truyền đạt bằng cả khối óc, hơi thở và con tim. Mọi thứ Minh đem đến trong truyện ngắn của mình điều rất dân giã đời thường, lại gần gũi, mộc mạc như thể nó là chính cuộc đời người đọc, là nỗi lòng người đọc và là câu chuyện của chỉ riêng người đọc.

Trong Những tâm hồn đồng điệu ta thấy được sự “chuyển mình” trong giọng văn của Minh đi từ hồn nhiên, vụn vỡ thấm đẫm tình cảm con người ấm áp sang bí ẩn, huyền hoặc khiến người ta phải đắn đo suy nghĩ. Tôi thích Minh trong Gia tài tuổi 20 có chút gì đó “non trẻ” trong cái duyên của ông “cụ non”, thích Minh trong Những tâm hồn đồng điệu vì sự chín chắn của cậu đã lớn dần theo từng con chữ. Cậu gửi gắm vào đó những tâm sự, những nỗi niềm về tình người, tình đời, về cuộc sống xung quanh, về những vấn đề mang tính thời đại xoay quanh cậu, xoay quanh tôi và xoay quanh những ai đang hít thở bầu không khí này. Như trong Cơm nhà người ta “thèm thuồng” một buổi cơm sum họp gia đình đến rơi lệ. Như trong Đồ chơi là sự khắc khoải nhớ mong một thời quá vãng, hồn nhiên với cánh diều chấp chới trên bầu trời rộng lớn. Như trong Thương quá, Nhồng ơi… là nỗi buồn mang tính thời đại, vấn nạn của tuổi trẻ, bồng bột, dại dột để rồi người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Ngày ngày người ta vô vọng kiếm tìm một hình hài trong quá khứ để rồi gặm nhấm những nỗi đau khi bóng tối đêm về. Như trong Phá lấu vỉa hè, Gỏi khô bò VS McDonald’s, Cà phê Cùn, Chuyện dạy kèm là những mẩu chuyện nhỏ nhưng chắc chắn “có thật” đang xảy ra đâu đó quanh ta, trôi nổi giữa cuộc sống đời thường như những nốt thăng trầm xúc cảm, khiến ta lắng đọng, bồi hồi nhớ nhung, chững lại để nhìn ngắm cuộc đời đang diễn ra trong nhịp sống dồn dập nơi ngã tư đông đúc. Như trong Ca sĩ kẹo kéo, Tỏa sáng là những con người trẻ dám ước mơ dám thực hiện mặc dù ước mơ đó có cao xa vời vợi nhưng miễn có lòng, có trí một ngày nào đó ta có thể chạm đến vinh quang. Như trong Song song, Điều bí mật, Chị em bạn dâu, Sông Trăng, Tắc kè người ta tưởng chừng mình hiểu được chính mình, nắm được chính mình nhưng “đùng” một ngày ta nhận ra rằng ta còn mãi lang thang trong kiếp sống con người để đi tìm những khuôn dạng cho riêng mình và tự hỏi rằng ta là ai trong thế giới này, ta sinh ra có ý nghĩa gì chăng hay ta chỉ là một sinh linh bé bỏng ngày ngày “thui thủi với nỗi cô đơn”. Sinh ra, lớn lên, bệnh tật rồi chết đi… Phải chăng cuộc sống của con người đơn giản vậy thôi? Như trong Ông Khùng là bước đi sâu của Minh vào thế giới của “tâm lý” giống tôi đã từng thắc mắc người khùng suy nghĩ điều gì, họ đang vui hay đang buồn, họ có biết khóc biết đau hay không, trong mơ họ mơ thấy gì và họ có ước mong điều gì cho riêng mình khi người ta đáp trả ánh nhìn ngờ nghệch bằng những nụ cười chế giễu, mỉa mai. Và cuối cùng là Ngài iPod với nỗi cô đơn chiếm ngự con người hiện đại. Cô đơn từ lối sống tới hơi thở, cô đơn từ hoàn cảnh đến mọi thứ xung quanh và không hiểu vì sao người trẻ lại hay cô đơn. Có lẽ cuộc sống bon chen, toan tính của chốn thị thành hiện đại đã cắt đi những sợi dây liên lạc “tình cảm” của con người, khiến cho khoảng cách từ lòng người đi đến lòng người giãn ra thật xa. Và ai ai cũng lo xây lấy cho mình những bức tường kiên cố để chói chặt trái tim mình, khiến nó lạnh lùng mờ nhạt. Để rồi lãng quên một cuộc sống tươi trẻ đang căng tràn ngoài kia. Cuộc sống, sức khỏe, hạnh phúc và tình yêu… tất cả không đến từ tương lai và trở về từ quá khứ mà cuộc sống đến với ta ở thời khắc hiện tại lúc ta đang hành động, đang cảm nhận và đang hít thở bầu không khí này. Hãy trút bỏ nỗi cô đơn, hãy thoát khỏi nó và hãy biết rằng bạn không bao giờ “đơn độc” giữa thế giới. Vì ở đâu đó, dù xa hay gần vẫn còn Những tâm hồn đồng điệu với mình.

Kết thúc 20 câu chuyện của Lưu Quang Minh ở đây, kết thúc 20 nỗi niềm tác giả gửi gắm. Mặc dù với tôi, có truyện hay có truyện chưa thật xuất sắc. Nhưng không thể chối bỏ được tấm lòng của Minh đem vào từng con chữ. Cảm ơn Minh nhé! Cảm ơn cậu lại đem đến cho mình những xúc cảm “lạ lùng” như lần đầu tiên cậu đem đến trong Gia tài tuổi 20. Cảm ơn cậu rất nhiều vì tất cả, vì thấp thoáng thấy mình trong truyện của cậu. Phải chăng, đó là sự đồng điệu của những tâm hồn trẻ, cùng quan sát, cùng cảm nhận, cùng suy nghĩ nhưng cách thể hiện thì khác nhau…

Võ Tuấn Thành
( Một người trẻ thích đọc truyện của người trẻ)

Bài cảm nhận được in trong sách Những Tâm Hồn Đồng Điệu

Copyright © 2015 wWw.LuuQuangMinh.Com | Lưu Quang Minh's Official Website